CÁCH ĐỂ ĐỐI XỬ VỚI CON Ở LỨA TUỔI DẬY THÌ PHẦN 3: LÀM CHA MẸ MỘT CÁCH HIỆU QUẢ

1. SỬ DỤNG QUYỀN LÀM CHA MẸ. Một phong cách làm cha mẹ có trách nhiệm là tạo cho trẻ sự tin cậy và tự lập cao, trong khi vẫn duy trì những nguyên tắc và kỳ vọng rõ ràng, cụ thể. Kiểu làm cha mẹ như vậy sẽ giúp trẻ đạt được thành tích cao trong học tập.
• Phong cách có trách nhiệm thể hiện sự nhiệt tình, quan tâm và linh hoạt với trẻ. Tập trung tạo ra những giới hạn và nguyên tắc nhưng cũng sẵn sàng thỏa thuận lại hoặc linh hoạt nếu cần.
• Chấp nhận trẻ như vốn có, và cho con biết bạn chấp nhận điều đó. Khuyến khích trẻ thực hiện ước mơ của mình, dù đó là gì đi nữa.
• Cha mẹ có trách nhiệm thể hiện sự quan tâm với trẻ. Trẻ có được sự quan tâm khi cha mẹ chúng sẵn sàng giúp chúng khi làm bài tập về nhà và xử lý những thách thức khác, cũng như dành cho gia đình thời gian quý giá.
• Tránh độc đoán. Làm cha mẹ độc đoán có nghĩa là đưa ra những nguyên tắc nghiêm khắc, cứng nhắc và quan điểm “Cha mẹ luôn đúng, con luôn sai”. Một ví dụ về kiểu làm cha mẹ độc đoán là nếu trẻ nói: “Bố mình nói rằng ông ấy luôn đúng và mình phải nghe theo mà không được hỏi gì hết”. Thay vì thể hiện sự độc đoán, hãy cho phép trẻ tham gia vào quá trình thiết lập những giới hạn. Giải thích lý do vì sao phải có nguyên tắc, và cho trẻ có cơ hội thể hiện quan điểm của mình. Thảo luận và nhượng bộ để đi đến quyết định. Ví dụ, nếu bạn nghĩ trẻ cần được điểm giỏi, trong khi trẻ nghĩ điều đó vượt khả năng của mình, hãy sẵn sàng điều chỉnh tiêu chuẩn này để phù hợp với yêu cầu của trẻ. Có thể bạn sẽ thống nhất với con là được ít nhất điểm khá ở mỗi môn học.
2. SỬ DỤNG CÁCH GIAO TIẾP QUYẾT ĐOÁN. Kiểu giao tiếp này thể hiện thông điệp của bạn với thái độ tôn trọng thích hợp.Tính quyết đoán toát ra từ quá trình suy nghĩ “Bố mẹ nhất trí. Con đồng ý”.
• Dùng ngữ điệu bình tĩnh, khuyên nhủ một cách phù hợp.
• Nói “không” khi cần.
• Giải thích lý do đưa ra nguyên tắc và vì sao phải như vậy.
• Chân thành và cởi mở về suy nghĩ và cảm xúc của bạn (đồng thời cũng tôn trọng và xử sự khéo léo). Dùng câu bắt đầu bằng từ Bố mẹ như: “Bố mẹ rất bực mình vì con không về nhà đúng giờ quy định”.
• Tránh cách giao tiếp có tính công kích. Cách giao tiếp này thể hiện ở tâm lý “Bố mẹ nhất trí, con phản đối”. Đừng hăm dọa hoặc quát tháo con vì đó là cách khiến trẻ bắt chước và hình thành hành vi không phù hợp, đồng thời khiến chúng cảm thấy sợ hãi.
• Hạn chế cách giao tiếp thụ động. Thụ động trong giao tiếp không phản ánh được yêu cầu và cảm xúc của bạn. Sự thụ động thể hiện ở quan điểm “Con đồng ý. Bố mẹ không nhất trí”. Cha mẹ thụ động có thể sợ chính con mình và thay vì giao tiếp với trẻ lại tìm cách lảng tránh.
3. ĐẶT RA CÁC GIỚI HẠN. Trẻ cần có giới hạn để cảm thấy an toàn và yên tâm, đồng thời giảm nguy cơ có những hành vi mạo hiểm.
• Đặt ra giới hạn có tính thực tế và công bằng. Đưa ra các quy tắc gia đình. Cho trẻ biết hành vi nào được chấp nhận, hành vi nào không được. Ví dụ, đặt ra quy định giờ về nhà đối với trẻ, và giải thích hậu quả cụ thể nếu về muộn.
• Giao làm việc nhà. Làm việc nhà có thể tạo cho trẻ cảm giác trách nhiệm. Giải thích cho con hiểu rằng mọi người trong gia đình cần phải góp sức dọn dẹp nhà cửa. Bạn có thể lập bảng giao việc và thưởng cho trẻ khi chúng hoàn thành việc nhà mà không cần phải nhắc nhở.
• Quy định hậu quả cụ thể đối với những hành vi đáng chê trách. Hãy quy định thật cụ thể về những gì trẻ không được phép làm (như: về muộn, bỏ học, sử dụng chất kích thích, v.v…), cũng như điều gì sẽ xảy ra nếu con vi phạm quy tắc (như: cấm đi chơi, không cho mượn xe hoặc các quyền hạn khác). Đảm bảo trẻ biết rằng chúng có thể lựa chọn tuân theo các quy tắc hoặc không.
4. SỬ DỤNG BIỆN PHÁP TĂNG CƯỜNG TÍCH CỰC. Khen thưởng khi trẻ hành xử theo yêu cầu có thể dẫn đến sự gia tăng những hành vi đó và giảm bớt hành vi tiêu cực. Có một nghiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng trẻ vị thành niên được khen thưởng vì thắt dây an toàn sẽ tích cực làm việc đó hơn.
• Thưởng cho hành vi đúng đắn. Khi con bạn làm điều gì tích cực như được điểm tốt, hãy thưởng cho con, ví dụ như một bộ quần áo mới mà con ao ước.
• Tạo sự chú ý đến những tính cách tốt. Lòng tự trọng cao ở trẻ vị thành niên là nhân tố bảo vệ chúng trước những cảm xúc và hành vi tiêu cực. Cho trẻ biết bạn tự hào về chúng. Lấy những ví dụ cụ thể về thành tích mà con đạt được như điểm thi hoặc điểm kiểm tra tốt, trung thực, hoặc làm việc nhà.
• Cho phép trẻ tự lập. Trẻ tin rằng mình kiểm soát được tình hình sẽ ít có hành vi gây gổ hơn.
5. BIẾT RẰNG TRẺ CHƯA KIỂM SOÁT CƠN BỐC ĐỒNG. Khả năng kiểm soát bốc đồng chưa được phát triển đầy đủ ở não trẻ mới lớn. Hiểu được con bạn có thể chưa tự kiểm soát bản thân hay trì hoãn sự thỏa mãn.
• Dạy con trì hoãn sự thỏa mãn bằng cách giúp chúng xác định lợi hại của việc tham gia vào một hoạt động hoặc hành vi cụ thể nào đó.
6. ĐỒNG CẢM VỚI CẢM XÚC TUỔI MỚI LỚN. Thay đổi về não bộ trong quá trình phát triển của tuổi vị thành niên có thể dẫn đến phản ứng quá mức về cảm xúc. Điều này có thể khiến trẻ phải trải qua các cơn giận dữ, buồn bã, cô đơn, gây gổ, và những cảm xúc hoặc hành vi tiêu cực khác nhiều hơn.
• Cố gắng nhớ lại thời kỳ mới lớn của bạn, một vài cảm xúc mà bạn từng thấy khó xử lý.
• Thay vì phản ứng đầy cảm xúc một cách tự phát, hãy cảm thông với những khó khăn của con bạn ở lứa tuổi mới lớn này.
–sưu tầm–
#GapamaEdu
#WeCareWeShare

Share on facebook
Facebook
Share on twitter
Twitter
Share on linkedin
LinkedIn
Share on tumblr
Tumblr
Share on reddit
Reddit