ĐỐI PHÓ VỚI TRẺ VỊ THÀNH NIÊN LƯỜI BIẾNG

Quá trình chuyển tiếp từ một cô/cậu bé trở thành một thanh thiếu niên có thể sẽ khá khó khăn cho con của bạn. Chúng sẽ phải đối mặt với sự biến đổi mạnh mẽ trong nội tiết tố, trách nhiệm gia tăng, và cố gắng điều khiển cuộc sống xã hội năng động của thời phổ thông. Nhưng điều này không có nghĩa là con của bạn được phép nằm ườn trong nhà, không thực hiện nghĩa vụ của mình đối với công việc nhà, và trễ hẹn nộp bài tập. Sự lười biếng của hầu hết mọi thanh thiếu niên đều có thể được điều chỉnh bằng việc xây dựng quy tắc vững chắc cho con của bạn tuân theo, khích lệ chúng hoàn thành công việc và mọi cam kết khác, và trò chuyện với chúng về bất kỳ một vấn đề nào mà chúng đang phải đối mặt trong học tập hoặc trong gia đình.
PHƯƠNG PHÁP 1: TRÒ CHUYỆN VỚI CON BẠN
1. LẮNG NGHE VÀ KIÊN NHẪN với trẻ vị thành niên. Tránh nói thay hoặc ngắt lời khi con của bạn đang nói. Khuyến khích chúng trò chuyện bằng cách đưa ra câu hỏi thông thường về một ngày của chúng, hoặc về bài kiểm tra trong lớp. Ghi nhớ phản ứng của chúng và cho phép chúng chia sẻ suy nghĩ của mình.
Hình thành cuộc trò chuyện hai chiều. Cho con của bạn biết rằng bạn quan tâm đến suy nghĩ và quan điểm của chúng trong suốt cuộc trò chuyện sẽ khiến chúng trở nên tự tin hơn trong việc cởi mở và thành thật với bạn. Cho phép trẻ đưa ra câu hỏi và có quyền tự do suy nghĩ.
Lời khởi đầu cho một cuộc trò chuyện có thể là: “Việc học thế nào rồi con?”, “Buổi thực hành đó diễn ra như thế nào?”, “Buổi tiệc hôm thứ Bảy vừa rồi có vui không con?”
Cho con của bạn hiểu rằng bạn quan tâm đến mọi việc đang diễn ra trong cuộc sống của chúng và bạn luôn có mặt để lắng nghe chúng. “Con biết là con luôn có thể trò chuyện với mẹ/cha nếu con đang gặp rắc rối trong trường hoặc con đang cảm thấy bị phân tâm”. “Mẹ/Cha sẽ luôn lắng nghe con nói mỗi khi con muốn tâm sự”. “Con nên nhớ rằng con có thể nói cho mẹ/cha biết mọi chuyện và mẹ/cha sẽ chỉ là người lắng nghe”.
2. HỎI THĂM VỀ GIỜ GIẤC NGỦ CỦA CON. Hầu hết mọi thanh thiếu niên có thái độ lười biếng hoặc bị xao nhãng là vì chúng thường bị thiếu ngủ. Không như người trưởng thành, trẻ vị thành niên thường ngủ trễ và thức giấc vào giữa trưa thay vì sáng sớm. Do đó, khi bạn ép buộc chúng phải ra khỏi giường vào lúc 7 hoặc 8 giờ sáng để đi học, chu kỳ ngủ tự nhiên của chúng bị rối loạn và con của bạn sẽ có vẻ lười biếng, thẫn thờ, và uể oải, tất cả đều là triệu chứng của việc thiếu ngủ. Đây là lý do vì sao trẻ cần phải đi ngủ vào thời điểm phù hợp để bảo đảm rằng chúng ngủ đủ 8 giờ mỗi đêm. Điều này sẽ giúp hạn chế sự lười biếng và bảo đảm rằng con của bạn sẽ có đủ năng lượng cho một ngày hoạt động.
Thảo luận về thói quen ngủ và giờ ngủ thông thường của chúng. Đi ngủ đúng giờ mỗi đêm, thậm chí là vào cuối tuần, sẽ giúp thiết lập chu kỳ ngủ tự nhiên và cho phép cơ thể của trẻ được nghỉ ngơi đầy đủ. Ví dụ, nếu con của bạn phải thức dậy vào 7 giờ sáng 5 ngày trong tuần để đi học, chúng phải đi ngủ muộn nhất là vào lúc 10 giờ 30 tối để bảo đảm rằng chúng ngủ đủ 8 giờ. Và trẻ cũng cần phải theo sát thời gian biểu này ngay cả vào ngày cuối tuần để không gây rối loạn cho chu kỳ ngủ thông thường của bản thân.
3. GIẢI THÍCH CHO CON VỀ GIÁ TRỊ CỦA việc thực hiện cam kết và trách nhiệm. Nhiều trẻ vị thành niên thường “lê gót” khi bị yêu cầu làm công việc hoặc nhiệm vụ lặt vặt trong nhà bởi vì chúng không nhận thức được giá trị của quá trình này. Chúng có thể nghĩ rằng, nếu mình quên đi đổ rác hoặc dọn phòng của mình thì sao? Liệu sẽ có vấn đề gì xảy ra hay không? Là cha mẹ, bạn cần phải giải thích cho con của bạn hiểu rằng thật ra bạn không muốn thực hiện một vài công việc hoặc nhiệm vụ lặt vặt nào đó và thích được dành thời gian làm những điều khác hơn. Nhưng hoàn thành công việc nhà và nhiệm vụ khác trong cuộc sống là một phần của việc trở thành thành viên có trách nhiệm trong gia đình.
Ghi nhận tầm quan trọng của sự chung sức và sự hợp tác giữa mọi người trong nhà để bảo đảm rằng mọi công việc đã được chia đều cho mọi thành viên. Giải thích cho con của bạn biết rằng bạn cũng thường không thích phải làm việc nhà, nhưng bạn cũng phải thực hiện chúng vì lợi ích của mọi người sẽ giúp cho trẻ hiểu được lý do tiềm ẩn trong việc hoàn thành nhiệm vụ. Điều này sẽ cung cấp cho chúng động lực để thực hiện trách nhiệm của mình như là một thành viên trong gia đình.
4. KIỂM TRA XEM CON CÓ KHÓ KHĂN GÌ. Kiểm ra xem liệu con của bạn có đang gặp khó khăn trong trường hoặc ở nhà hay không. Đôi khi, sự lười biếng là triệu chứng của nhiều vấn đề khác, chẳng hạn như thiếu ngủ, trầm cảm, căng thẳng, hoặc của sự đấu tranh nội tâm. Nếu trẻ có vẻ trở nên chậm chạp hoặc lười biếng hơn thông thường và bộc lộ dấu hiệu trầm cảm hoặc lo lắng, bạn nên ngồi xuống và trò chuyện cùng chúng.
Nếu bạn lo lắng về tình trạng trầm cảm hoặc lo âu của trẻ, bạn nên cân nhắc trò chuyện với chuyên gia y tế, bác sĩ của gia đình, hoặc chuyên viên tư vấn.
#WeCare#WeShare
#GapamaEdu
–sưu tầm—
THAM KHẢO:
https://howtoadult.com/fix-laziness-teen-1830.html
https://www.theglobeandmail.com/…/how-do…/article624518/

Share on facebook
Facebook
Share on twitter
Twitter
Share on linkedin
LinkedIn
Share on tumblr
Tumblr
Share on reddit
Reddit